Hoàng Văn Thụ một khúc ca
Xuân Quỳnh đã từng đánh thức tình thu trong những dòng thơ xốn xang đến nao lòng: Cuối trời mây trắng bay/ Lá vàng thưa thớt quá/ Phải chăng lá về rừng/ mùa thu đi cùng gió… (Thơ tình cuối mùa thu). Phải chăng khi những chiếc lá từ giã vòng xoáy của đời mình, khi những giọt sương ôm ấp nhánh cỏ dài lâu, khi những ngọn gió trở nên đằm sâu hơn…đó là lúc giai điệu mùa thu được bắt đầu? Mùa thu đã ghé qua những nơi đâu? Hát những khúc ca nào? Để rồi khi mùa thu đi ngang nơi ấy đã làm xao lòng bao bạn trẻ. Một mùa thu gieo thương nhớ cho những người đã cách xa, một mùa thu mãi mãi nơi gốc bàng già trơ trụi lá, một mùa thu vĩnh viễn trong đôi mắt trong veo của tuổi học trò…Mùa thu ở nơi ấy hát bài ca riêng. Bài ca của tuổi trẻ, bài ca của mái trường anh hùng Hoàng Văn Thụ.
(Nguồn ảnh: HVT photography)
Ai đã từng là thế hệ học trò của mái trường Hoàng Văn Thụ hẳn không thể quên được khoảnh khắc thu sang trên mái hiên trầm mặc, trên tán lá vàng nâu nhợt, trên tán bàng khẳng khiu bung tỏa một góc trời. Lúc sang thu, trường mang một vẻ đẹp rất riêng. Vẻ đẹp của tình khúc giao mùa. Tình khúc ấy bắt đầu bên gốc đa già, khi những chiếc lá tìm về với cội, vấn vương mãi chẳng lỡ rời đi. Mỗi khi gió tràn tới, thảm lá vàng lại xao xác cả nỗi lòng. Những thân rễ già cội nằm bên trầm tư, im lặng như thấm vị chia ly. Tình khúc da diết hơn bên gốc hoa ngọc lan chỉ còn vài bông nở muộn. Chút trắng muốt, thơ ngây gửi vào gió chờ ngày nắng lên. Hương tan dìu dịu trong không gian, thả niềm bâng khuâng trong trái tim bao cô cậu học trò. Rồi tình khúc bỗng ngân vang trong màu nắng ửng từ một góc nhà D xưa cũ nay đã khoác màu áo mới. Thứ ánh nắng sáng bừng như hòa thêm chút mộng để một dãy nhà vốn trầm mặc nay bỗng hóa ngẩn ngơ trong tim người.
(Nguồn ảnh: HVT photography)
Và tình khúc gieo tiếp một chút vẩn vơ khi từ hàng lang tầng bốn dãy nhà A, nhìn về phía xa, thấy núi như cao hơn, mây như dày thêm bởi một chút thu. Nơi ấy, trái tim ta đã chạm tới trời thu.
(Nguồn ảnh: HVT photography)
Trên sân trường, những viên gạch đỏ như lặng lẽ hơn, dãy ghế đá như chứa đầy tâm sự. Một chút gió ghẹo qua vài hàng cau thẳng tắp. Tất cả làm nên những nốt trầm mà mùa thu đã gieo.
Năm tháng vẫn đi qua nơi đây, có những mùa thu đến hẹn lại tới. Nhưng, những đóa mẫu đơn vẫn nở đỏ bên tượng anh Hoàng Văn Thụ, những gốc hoa giấy vẫn rập rờn theo gió đón ngày hội khai trường, những bông mười giờ vẫn thắm tươi dưới gốc hoa ngọc lan. Tất cả đã làm nên một khuôn viên Hoàng Văn Thụ lúc vào thu tươi tắn và rạng ngời. Đó sẽ là tình khúc còn vang mãi trong lòng bao thế hệ học trò, dù đi xa, vẫn nhớ về. Để rồi khi mỗi độ thu sang, trong lòng mỗi người lại vang lên một khúc thu ca – khúc ca Hoàng Văn Thụ….
(Phạm Thị Minh Hòa - Tổ Ngữ Văn)