Cuộc đời mỗi người là liên tiếp những kì thi. Thi với người rồi thi với chính mình, thi với thời gian, thi với số phận... Có những kì thi mang lại nụ cười hân hoan, có những kì thi lại là những giọt nước mắt tiếc nuối! Có những kì thi mà ta chỉ muốn quên ngay , và cũng có những kì thi lại vĩnh viễn đóng đinh trong kí ức như một dấu mốc trọng đại của cuộc đời. Và tôi cũng vừa đi qua một kì thi như thế! Kì thi giáo viên giỏi THPT do sở Giáo dục và tào tạo Hoà Bình tổ chức. Đã hơn một tuần trôi qua nhưng cảm giác trong tôi vẫn vẹn nguyên. Một kì thi mang đến cho tôi nhiều điều quý giá, quý giá hơn cả tấm giấy khen mà tôi đang treo trang trọng trong phòng khách!
Đó là kì thi mà tôi cảm nhận được đầy đủ, rõ ràng, trọn vẹn sự quan tâm các cấp lãnh đạo mà trực tiếp là Sở giáo dục và đào tạo Hoà Bình. Dù đã 30 tuổi, tuổi đã qua những bỡ ngỡ trước các kì thi nhưng tôi tin, không chỉ mình tôi mà hơn 80 giáo viên trong toàn tỉnh tham gia kì thi năm nay đều có cảm giác căng thẳng. Ngay từ buổi khai mạc, dù không ai nói với ai nhưng chúng tôi đều cảm nhận được sự căng thẳng hiện lên trong ánh mắt nhau. Thế rồi, tất cả cảm giác ấy nhanh chóng được xua tan bởi những lời phát biểu của nhà giáo Đặng Quang Ngàn - Phó Giám đốc Sở GD&ĐT tỉnh Hoà Bình. Tôi không gọi là bài phát biểu, bởi vẫn theo một phong cách rất riêng của Thầy mà chúng tôi thường thấy, đó không phải là một bài phát biểu dài, nặng nề, khuôn mẫu mà đó là những lời chia sẻ theo đúng nghĩa. Nắm bắt đúng tâm lý của những “sỹ tử”, Thầy đã nhắc các Thầy cô giáo đang rụt rè ngồi bên dưới ngồi lên những hàng ghế trên. Chỉ một động thái nhỏ thôi, nhưng nó khiến tôi cảm nhận được khoảng cách giữa ban tổ chức và thí sinh cũng như khoảng cách giữa các thầy cô giáo tham dự kì thi trở nên gần gũi hơn bao giờ hết. Rồi những lời nói của Thầy đã động viên, khích lệ để chúng tôi hiểu đây không phải là một đấu trường khắc nghiệt mà là một cuộc thi nhưng cũng là một cuộc chơi, để học hỏi, để giao lưu và quan trọng nhất là tự hoàn thiện bản thân mình. Sau những lời sẻ chia tự nhiên, ấm áp của thầy giáo Đặng Quang Ngàn, chúng tôi tiếp tục được tham gia vào một hoạt động thiết thực và bổ ích do lãnh đạo phòng THPT tổ chức, đó là tập huấn thuyết trình đề tài, giải pháp, sáng kiến khoa học. Đây là một phần thi mới được đưa vào kì thi giáo viên giỏi nên để tránh cho thí sinh những bỡ ngỡ, lúng túng, phòng THPT đã có những hướng dẫn cụ thể chi tiết. Từ cách thức chung để tạo ra một buổi thuyết trình sao cho sinh động, hấp dẫn đến hướng dẫn cụ thể cho từng phần của bài thuyết trình đều được các Thầy, cô phòng THPT hướng dẫn một cách tỉ mỉ, tận tình. Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất, khi hướng dẫn chúng tôi không phải là các chuyên viên trong phòng mà lại chính là trưởng phòng Phùng Văn Thụ và nguyên phó phòng và nay là hiệu trưởng trường THPT chuyên Hoàng Văn Thụ, cô Lê Thị Hồng. Tiêu chí rất quan trọng để đánh giá một giờ dạy tốt là đổi mới phương pháp dạy học và buổi tập huấn mà chúng tôi được tham gia chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự đổi mới phương pháp ấy. Bởi vậy, trong một không khí thân thiện, thoải mái nhưng vẫn rất hiệu quả, chúng tôi đã trang bị được những hành trang quý giá để bước vào kì thi!
Đó là kì thi mà tôi còn cảm nhận được tất cả sự đáng quý, đáng trân trọng của tình cảm thầy trò, bạn bè, đồng nghiệp! Tấm giấy khen mà chúng tôi được nhận ghi rất rõ ràng họ tên chúng tôi, nhưng tôi hiểu đằng sau là trí tuệ, là tâm huyết và sự quan tâm của cả một tập thể. Tôi đã rất xúc động khi nhìn thấy những giáo viên trong huyện đi thi với sự hỗ trợ, ủng hộ hết mình từ đồng nghiệp. Chỉ là một chị giáo viên đứng dưới với chiếc áo dạ chờ sẵn đứa em nhỏ thuyết trình xong vì chị biết em mình thi vào ngày thật lạnh! Chỉ là một nhóm giáo viên đứng ngoài hành lang, để người đang đứng trên bục giảng, trong lớp vững tâm rằng mình có một điểm tựa vững chắc! Chỉ là một cốc nước ấm, anh cố dúi vào tay em trước giờ vào lớp “Uống đi, cho đỡ lạnh”! Chỉ giản dị vậy thôi, nhưng tôi hiểu đó là tình yêu thương, sự quan tâm và kì vọng của cả một tập thể dành cho những người đi thi. Với riêng tôi cũng vậy! Từ trước kì thi khoảng một tháng, ban giám hiệu nhà trường đã cho lập tổ tư vấn để giúp đỡ chúng tôi mọi vấn đề, từ kiến thức, phương pháp hay hỗ trợ về công nghệ thông tin. Đã nhiều tối, cả tổ chuyên môn cùng chụm đầu để xây dựng lại bài giảng, thậm chí có chị còn tỉ mẩn đếm lại những câu tôi hay nói lặp để giúp tôi sửa lỗi. Tất cả đã khiến tôi hiểu, chúng tôi không đơn độc! Trong rất nhiều gương mặt thân thương dưới mái trường mà tôi muốn tri ân, thì có lẽ người mà tôi muốn tri ân nhất, đó là CÔ! Hiệu trưởng của chúng tôi. Dù Cô mới về trường đảm nhiệm vị trí hiệu trưởng chưa tròn Ba tháng nhưng Cô đã dành cho cả 4 anh chị em chúng tôi tnhững điều kiện tốt nhất cả về vật chất cũng như tinh thần. Không có bất cứ một áp lực nào được đặt ra, chỉ có động viên và khích lệ. Cũng không phải bằng những lời trực tiếp mà là sự âm thầm, lặng lẽ đằng sau. Là cách Cô hỏi tổ trưởng chuyên môn mỗi ngày về việc chúng tôi chuẩn bị đến đâu rồi, là ánh đèn trên phòng Cô vẫn sáng dù khi tôi kết thúc tiết dạy thử trên trường khi đã rất khuya, là khi Cô lặng lẽ xuất hiện khi tôi chuẩn bị lên thuyết trình khiến cho cảm giác âu lo trong tôi hoàn toàn biến mất ,và đặc biệt là ánh mắt rạng ngời của Cô khi nhìn bốn anh chị em tôi bước lên sân khấu nhận giải Nhất. Trong cảm giác lâng lâng, vui sướng, khi nhìn xuống tôi nhìn thấy rất nhiều người, nhiều nụ cười chúc mừng, nhưng ánh mắt ấy thực sự khiến tôi xúc động vì nơi đó tôi thấy tụ lại, long lanh tất cả sự quan tâm, yêu thương và sự tự hào.
Đó còn là kì thi mà sau đó tôi hiểu hơn về trò mình và dùng nó để truyền cảm hứng cho trò. Khi bắt đầu đọc đề thi lý thuyết, tôi thực sự hiểu áp lực tâm lý khi thi cử mà các học trò mình phải thường xuyên đối mặt. Mặc dù đề không quá khó và cũng là dạng đề tôi thường xuyên ôn luyện cho học sinh, nhưng đến 10 phút đầu tôi không sao viết được một cái mở bài cho thật ưng ý. Chỉ sau khi lấy lại bình tĩnh, tôi mới thực sự tìm được “lửa” trong ngòi bút của mình. Kì thi đã nhắc nhớ tôi về một điều buộc phải tính đến trước khi đưa trò mình đến những cuộc thi khác. Đó là ngoài việc chuẩn bị kiến thức, kĩ năng, phải nắm rõ đặc điểm tâm lý của từng trò để chuẩn bị tốt nhất cho các em khi bước vào phòng thi. Trước khi đi thi, tôi đã nói với học trò mình rằng, bài giảng, bài thuyết trình còn rất nhiều yếu tố khách quan tác động, nhưng bài lý thuyết nếu không làm tốt thì đó thực sự là một thất bại của cô. Khi biết bài lý thuyết của mình được điểm cao, tôi thực sự hạnh phúc, không chỉ bởi đó là một ưu thế khi tính tổng điểm, mà hơn hết, học sinh của tôi đã thấy được, trước mỗi kì thi cần có mục tiêu cụ thể, cần biết rõ điểm mạnh, điểm yếu của mình để xác định mục tiêu. Truyền cảm hứng cho học sinh, đó thực sự là điều quý giá mà tôi đã làm được qua kì thi này!
Còn nhiều lắm những điều đáng quý mà tôi nhận được từ kì thi này. Đó là sự tự tin, là sự trưởng thành, là hiểu hơn về trách nhiệm của mình với ngành, với nghề, với NGHIỆP!..Nhưng hơn tất cả, tôi hiểu, một kì thi khép lại và lại liên tiếp những kì thi khác lại mở ra, không phải thi với người khác mà với chính mình, để không dừng lại, không thỏa mãn với những gì mình đã đạt được. Tôi tin, kì thi giáo viên giỏi cấp Tỉnh mà tôi vừa tham dự đã giúp tôi và các đồng nghiệp có được một hành trang quý báu, để không biến thành kẻ ăn mày dĩ vãng khi chìm đắm trong thành công của hiện tại mà sẽ có đủ quyết tâm để bước vào những đường đua vô tận đang chờ đón phía trước!